Blog

Cà phê trà đá
Góc sâu sắc
Khôn vặt

20-04-2019

Cà phê trà đá - Góc sâu sắc

Đại lộ đông tây

Mấy hôm thi thoảng tớ vẫn chạy đi chạy về 2 đầu đại lộ đông tây. Chẳng để làm gì cả. Gọi là hóng gió cũng được, gọi là tớ dở hơi cũng chẳng sao..

Lúc trước đi làm tớ chạy mỗi ngày, giờ ở nhà ru rú hôm nào thấy tù quá thèm tí gió thì tớ đi. Tớ cưỡi chiếc cub đi như thằng ất ơ, tớ cắm tai nghe gác chân lên ba ga, còn thiếu mỗi việc không đội nón bảo hiểm nữa là tớ thành ất ơ thật. Nhưng vì an toàn. Cũng mấy bài hát từ hồi đó lúc mới dùng iphone tớ tải, thêm mấy bài lúc biết Phạm Hoài Nam, lặp đi lặp lại đến vô tận. Tớ cứ nhẩn nha như vậy từ lúc trời còn sáng đến khi đèn đường bật vàng hoe.

Tớ thích được đi, đi xa, bằng xe máy, đi xe hơi tớ bị say. Tớ thích từ trước cả cái hồi đen vâu ra bài đưa nhau đi trốn. Từ những lần đầu cài khuy cổ áo quấn khăn ngang mặt chạy đi cần giờ hay vũng tàu, có mấy cảm giác nghĩ thấy thường nhưng thực sự là quý báu, lúc đó trong lòng tớ chỉ có 2 chữ vô tư. Chỉ chăm chăm nhìn về phía trước, cảm giác mình chạy nhanh hơn mấy dòng tâm tư níu kéo. Tớ cho đó là những lúc tạm quên.

(đọc thêm)

16-02-2019

Khôn vặt

Bị reject thì làm gì?

À thì, reject ở đây không phải là tỏ tình bị từ chối, nó còn đau hơn nữa khi khách hàng mến yêu sau vài tuần sửa đi sửa lại rồi phũ phàng bỏ đi hết tất cả những gì mình vẽ ra…

Tớ lại vừa nhớ ra, trường hợp như vậy hội agency gặp nhiều nhất là đổi brief. Làm thiết kế, làm trong agency kiểu gì cũng phải kinh qua nỗi đau này. Đổi brief có ở bất kì đâu, bất kì lúc nào và bất kì lý do gì; có lúc nghiệt ngã gần sát deadline vẫn đổi, và kết quả luôn là 3 chữ cái s m l đi cùng với nhiều trạng thái cảm xúc buồn giận khác nhau.

Thường với tớ, các sản phẩm sau khi bị reject chỉ còn nước lui về sau, ngậm ngùi nằm khuất lấp đâu đó trong 1 folder trong ổ cứng, chờ một ngày rảnh rang lôi ra dọn thì xoá đi. Nhưng có những dự án tớ dành nhiều thời gian và tâm sức, cực kì ưng bụng mà đến cuối cùng không được dùng thì buồn lắm. Bỏ đi thì phí nên có nhiều hôm rảnh tớ cũng lôi ra, làm lại cho đàng hoàng chỉn chu, trong lòng nghĩ một ngày nào đó sẽ đóng cho nó một cái mác sang chảnh là concept rồi đem khoe với mọi người :))

(đọc thêm)

08-02-2019

Cà phê trà đá

Studio tại gia

Chụp sản phẩm, chụp mockup là bao vui! Và vui hơn rất nhiều khi cái thứ tớ chụp là sản phẩm của mình làm ra. Vài cái có thể làm tại gia, mình thiết kế, mình in, mình chụp, mình đăng. Tuyệt vời!

Nói chung hôm rồi tớ vừa có bộ postcard tự sướng rất xanh, và âm thầm hãnh diện vì điều đó. Có nhiều lý do cho việc này, cái lớn nhất tớ nghĩ là mức độ đầu tư cho một dự án.

Từ hồi xửa xưa tập tành học thiết kế, tớ biết được trên đời này có cái gọi là psd mockup, nếu làm nhanh thì chỉ cần khoảng 4-5 cú click, 1 cái drag&drop là thiết kế 2d auto biến thành 3d. Một cái nhãn chai sẽ biến thành cái chai có dán nhãn trên tay người, một artwork in áo sẽ lên thẳng áo luôn, do một trai hoặc gái vếu to mặc, nhìn đẹp vl. Và tiện nữa, làm xong ốp vào mất 15s là có hình demo cho khách hàng dễ hình dung. Lúc đó thấy psd mockup là miếng bánh oreo chấm sữa ngon lành.

Oreo ngon ngọt chứ ăn liền một lúc 5 6 cái là miệng toàn bột, ngán ngấy lên. Mockup cũng vậy, theo tớ thì nó chỉ nên dùng cho mấy trường hợp tàu nhanh để gửi cho khách hàng xem thôi. Nếu để đem khoe thì nên dùng hình thật, vì nếu thiết kế đề tạo ra sản phầm thì mình cho coi hình sản phầm thật vẫn xịn hơn là hàng CGI chứ hề. Mockup thì có nhiều, mấy cái free download là đi đâu cũng gặp nhìn phát ngán, hình mình chụp là chỉ mình mình có; thấy ở đâu đó khác là có thằng ăn cắp, chắc luôn!

(đọc thêm)

11-01-2019

Khôn vặt

Seamless pattern

Xưa giờ làm thiết kế tớ vẫn hay xài pattern, rất là tiện và dễ. Nhưng cho đến một ngày, mọi chuyện bỗng khác đi khi tớ phải tự làm ra một cái pattern, cho-chính-mình..

Chuyện là trong một ngày đẹp trời nọ, tớ được thiết kế bục dummy cho Pocari Sweat Việt Nam. Bục này là một cái cục vuông vức để trưng bày trong hiệu thuốc, các cửa hàng bán lẻ và đôi khi trong siêu thị. Với mục đích quảng cáo cực mạnh thương hiệu Pocari, hình ảnh chủ chốt trên bục chỉ có chai Pocari và chai Pocari, ngoài ra còn có chai Pocari, cùng với logo Pocari. Đi cùng kèm là các yếu tố khác biệt trong môi trường trưng bày như: phải rần rần để bon chen với các nhãn hàng khác, mà cũng phải thanh lịch để trưng trong phòng máy lạnh ở nhà thuốc. Nên tớ có một ý tưởng như này:

Nhìn có vẻ ôkê ha, mặt trước mặt sau của bục là mấy hàng chai Pocari xếp chồng liên tục có thể nối lại liền mạch khi xếp cạnh nhau. Một bục đứng một mình vẫn xinh, trong không gian rộng nhiều bục đứng xếp hình lại càng xinh. Lúc bán idea cho Pocari tớ còn lớn giọng, giờ làm event ngoài trời mà đang dư 80 bục đem ra xếp hình là có liền cái backdrop chụp hình full-branding, khỏi kêu design :>

(đọc thêm)

13-12-2018

Cà phê trà đá - Góc sâu sắc

Xe Cub

CUB, cho những ai không biết, nó là Cheap Urban Bike!!!

Nói sao nhỉ, thời bây giờ nhìn chiếc wave nhiều người còn bĩu môi xéo mắt nữa là cái dòng dream với cub. Có 2 nhóm người nhỏ ngược dòng thời đại tìm về với cub, một là dân chơi xe zin, 2 là dân chơi xe độ. Dân chơi xe zin thì ừ xe phải zin, nhìn sạch sẽ tươm tất như lúc vừa xuất xưởng. Còn xe độ thì họ độ banh chành, gọt dè cắt yên tè le, nhìn cá tính nghề nghệ sao đó tớ dân ngoài luồng không hiểu nên thôi, k nói phét ở đây.

Ngoài ra thì còn một nhóm người nữa, đi xe cub vì nó là cái xe, và cái xe dùng để đi, còn họ có xe để đi là được. Đó có thể là một cô hay chú nào đó sáng đi làm chiều đi về, được người quen để lại chiếc xe thế là đi; hoặc mấy em học sinh cấp ba nhà xa trường, nhà cũng không gọi là giàu nên được chiếc cub chạy đi học hàng ngày. Ngoài ra nữa, cái ngoài ra này thấy ngoài đường hơi nhiều, là mấy anh chở ga, chở nước đá, chở rau, chở thịt, dưới Tây Ninh chở thuốc lá lậu cũng có luôn. Mấy chiếc đó nhiều người kêu là xe đồng nát, công an thấy không thèm bắt, mà bắt thì chắc cú bỏ xe, công an chở về bãi tốn 1 chỗ để hoài không thấy lấy, cuối năm cân ký bán.

(đọc thêm)

Tải thêm