Blog

Cà phê trà đá
Góc sâu sắc
Khôn vặt

12-08-2018

Khôn vặt

File photoshop nặng quá

Ai làm photoshop cũng hiểu điều này, khi mà làm file kích thước lớn dung lượng cao, một hồi photoshop la lên scratch disk is full. Rồi xong, tính sao đây? 

Đó là nỗi đau chung, ai xài máy yếu sẽ đau nhiều hơn, đau thường xuyên hơn, tương tự như vậy với máy windows, vì mac os vốn nó xịn hơn và quản lý tài nguyên hệ thống tốt hơn.

Ai ai ai cũng biết rồi, photoshop quyền năng vô biên nhưng mà cũng ngốn tài nguyên kinh khủng. Nó ngốn ram, ngốn luôn scratch disk, tui dư biết chuyện đó nên lúc mua máy đã đầu tư thêm một khoản để có được cấu hình cao. Ơi dời ơi nhưng mà theo dòng chảy công nghệ, máy thì càng ngày càng yếu, nhu cầu thiết kế ngày càng cao, file càng bự và nặng. Ai rồi cũng sẽ có ngày nhận được cái thông báo chết dịch kia, mắc dịch hơn là chuyện scratch disk đầy tới độ không thể save file, rồi lúc đó làm sao?

(đọc thêm)

11-08-2018

Khôn vặt

Khôn vặt

Chắc hẳn bạn sẽ tự hỏi tại sao bài này lại tên là khôn vặt và nhìn ngay xuống dưới nó lại ở trong tiểu mục khôn vặt của phần blog, tui sẽ giải thích ngay sau đây.

Chuyện là, bạn đang ở trang web của một cậu chàng làm nghề thiết kế. Cậu chàng đó là tui, và tui đã đọc được từ đâu đó rất lâu rồi rằng một nhà thiết kế nên có một website cho chính mình. Tui mua tên miền này từ hồi 2012, thuở đó còn là sinh viên vừa học xong 2 môn thiết kế web, tui lại ham thích thiết kế nên cứ mua một cái tên miền, trỏ về host free tập tành làm một trang cá nhân. Nhưng mà mấy cái ngày đó tui còn non rất non, thành ra cái trang cá nhân đó chỉ dừng lại ở một landing page trỏ về mấy trang cá nhân của tui trên vài mạng xã hội phổ biến như facebook, youtube và flickr.

Rồi sau đó ra sao đó tui cũng không rõ, người chọn nghề hay nghề chọn người cũng được, tui làm thiết kế. Tui vẫn nhớ câu nói hồi đó, và thời gian cùng vài năm kinh nghiệm cho tui thấy rằng câu đó đúng đúng ghê luôn, tui cần một cái web cho mình. Tui có thể làm web mà, đơn giản là tự làm cho chính mình thôi.

Web cá nhân thường tui thấy chủ yếu là portfolio hoặc là blog, và với tui, tui có đủ cả hai nhu cầu trên. Tui dạo trên behance, medium, và nhiều trang về thiết kế khác, mấy anh chị thiết kế với portfiolio online thường có một website cá nhân xịn và ngầu. Một website có thể làm tăng giá trị của portfolio và nâng cao độ tin cậy của project và cả người thực hiện nó, với hai dự án có mức độ tương đương nhưng có một designer xây dựng trên một trang cá nhân thì bạn chắc cú sẽ có cảm tình hơn với anh ta, phải không?

(đọc thêm)

02-07-2018

Cà phê trà đá - Góc sâu sắc

T.O.I cafe

Năm nay là năm gì kì cục, liên tục mấy cái quán cà phê tớ ưa lui tới đóng cửa. Kể cũng tội, vừa cho cái quán vừa cho thằng trai có vài ba cái quán cứ tới lui hoài.

Mấy ngày sinh viên rảnh đời, tớ hay đi lê la mấy quán cà phê, bị vì ở nhà ngồi máy tính hoài bị la. Mà cũng tội, giờ sinh viên ngành IT học thì chỉ có ngồi máy gõ phím, làm design thì cũng ngồi rà chuột, kiểu gì cũng nhìn màn hình cả ngày. Thành ra hay đi cà phê, có bữa rủ bạn đi, có bữa đi mình, cũng chẳng sao cả quen rồi quen rồi.

Tớ ưa mấy đồ vintage, mấy thứ cổ cổ và mấy quán cà phê gợi nhớ như vậy. Hồi đó nhớ là lên trang ghiền cà phê thấy, kéo một dọc thấy quán nào nhìn cũ cũ là bấm vô coi, vô coi thấy quán nào vắng vắng đẹp đẹp dễ chụp hình là note lại địa chỉ, lấy bản đồ ra coi nằm chỗ nào rồi chạy tới luôn. Mà nói chứ, cũng ít lần tớ làm vậy lắm, nguyên cái Sài Gòn này không có nhiều quán tớ nhìn vô mà ưa liền được, thấy mình khó khăn quá xá mà biết làm sao được.

T.O.I (từ đây xin gọi là toi, gõ vừa đè shift vừa chấm mệt quá) là cái quán như vậy, và chính xác là như vậy luôn, kiểu nhìn cái là yêu ngay.

(đọc thêm)

23-06-2018

Cà phê trà đá

Đừng ngắm Hà Giang qua cửa kính

Đợt rồi tớ có dịp đi Hà Giang, đi bon bon xe máy qua 12.473 cái cua và vô vàn con dốc, đếm không hết được. Mấy lần qua cua suýt tông phải xe ben ngược chiều nhưng vẫn không trúng, hên gì đâu. 

Là một thằng ưa thích gió bụi đường dài mặc dù chưa biết chạy xe côn, tớ xin quả quyết rằng đi Hà Giang đã nhất là chạy xe máy. Coi hình đẹp cũng đã, coi clip đẹp cũng đã, đứng tận nơi nhìn xung quanh bốn bề núi non thấy mình nhỏ xíu là bao đã; nhưng ngồi trên xe nghe gió bạt mắt nhìn cố định vào một khoảng đường xa trước mặt để thấy chập chùng núi non từ từ lớn lên rồi ôm lấy mình mới là đã nhất!

Nói thiệt, đó là một hiệu ứng thị giác tương tự như một vài lần mấy cậu thấy trên phim, kiểu lùi camera ra xa đối tượng đồng thời zoom lên đễ giữ được đúng kích thước đối tượng trên khung hình nhưng background phía sau sẽ bị hiệu ứng tiêu cự làm cho lớn dần lên theo mức độ zoom. Cảm giác đó đã lắm, khi mắt mình tập trung vào khoảng đường trước mặt mà buông lơi đi cái phần đẹp nhất là khung cảnh xung quanh đang biến chuyển thần kì, như trong một chuyến phiêu lưu. Cảm giác này chắc chỉ có cầm lái mới có, và chắc mắt người cũng chỉ thấy được khi chạy ở những chỗ có quang cảnh rộng, ở đó background với điểm nhìn xa thật xa mới dễ cảm nhận được sự thay đổi về kích thước tương đối. Cái này lần đầu tiên tớ được cảm nhận, thấy rất đã và rất khoái nên khoe ngay từ đầu, mà cũng xin kể thêm là dưới góc nhìn của đứa khoái quay phim chụp ảnh haha.

(đọc thêm)

19-05-2018

Cà phê trà đá

Dép râu

Dép râu/dép cao su/dép lốp là một loại vật chất bền chắc mà thường được nhìn thấy ở các anh bộ đội hồi xưa, độ bền chắc của nó có thể sánh với cái mũ cối huyền thoại mà mấy bạn hay đem ra làm trò đùa.

Nói tớ keo cũng được, nhưng tớ ưng xài dép râu vì nó bền, bền quá đáng quá mức chịu đựng, tuỳ theo dép xịn dép dởm tuỳ theo người làm mà nó bền ác đạn hơn nữa. Hồi đó coi tivi thấy có chương trình gì kể về một bác làm dép râu ở Hà Nội, bác đó trước đi bộ đội giờ hoà bình rồi vẫn ưa làm dép như một hoài niệm về thời chiến. Nhiều người cũng mua dép của bác đó, bán đâu cũng mắc lắm tới mấy trăm ngàn một đôi, còn đc chạm trổ hình nước Việt Nam viền ngang viền dọc nữa. Nhiều người khen đẹp chứ tớ thấy lầy, ưa dép nguyên bản hơn, nhìn đen thui mà ngọt ngào haha.

Hồi đó hai ngàn mười hai mười ba gì, tớ cũng chạy đi lòng vòng Nguyễn Trãi ngó ngó mấy xe dép coi coi có dép râu gì không để mua mà không thấy. Cái về sau có đứa bạn nó thấy có bán ở gần công viên Phú Lâm nó chỉ, vui vl luôn cái là bắt nó dắt đi mua. 

(đọc thêm)

Tải thêm