Zoiộp

dân Sài Gòn – làm freelancer

Cógìmới

Chụp phim

Thằng đú chụp phim được mấy tháng, biết được xíu chuyện cái là đm hất mặt lên nói chuyện về phim, đọc vô thấy dễ ngứa, mọi người lỡ có ngứa thì xin bỏ qua cho

Portfolio post 3

this is the demo post

Cà phê phố núi

Có lúc cuộc đời như bế tắc, tớ chịu không nổi nữa chuồn lên đây coi như là, chỉ để uống ly cà-phê sữa nóng, đúng quên đời luôn.

Portfolio

this is the demo post

this is the demo post

I won’t give up

Animation - Tự vui

Đây là dự án hoạt hình vẽ tay bằng flash đầu tiên mà tui thực hiện, đến bây giờ tui vẫn còn chưa tin được là mình đã hoàn thành được nó!

Xem thêm

Blog

11-04-2018

Cà phê trà đá - Góc sâu sắc

Chụp phim

Thằng đú chụp phim được mấy tháng, biết được xíu chuyện cái là đm hất mặt lên nói chuyện về phim, đọc vô thấy dễ ngứa, mọi người lỡ có ngứa thì xin bỏ qua cho

Thật ra chẳng biết nên ghi film hay là phim, nhưng mà thôi mặc quần đùi đi dép cao su thì cứ gõ phim đi cho hợp, tiếng tây tiếng tàu gõ mệt.

Hồi xửa xưa biết thiên hạ còn chụp phim là qua cô Liên, cô Liên hồi có cái máy Canon AE1 Program, hồi đó tớ tập tọe mới mua máy số chụp chéc chéc thì ngta bắn phim xạch xạch. Hồi đó hồi 2011-2012, ra đường thấy máy chụp hình đen đen bự bự còn ít,thấy máy phim cái là auto trầm trồ: chồi đù má chụp phim tự canh sáng tự lấy nét kìa, xịn vcl!!!

Thì đó, cái hồi ngu ngơ thấy ngta cầm tớ chỉ biết được đến vậy. Cũng chưa bao giờ tớ nghĩ mình sẽ đeo 1 cái máy toàn sắt bên mình. Trước cầm máy số thích thì chụp, xấu thì xóa, thẻ nhớ 16G chọn hình JPEG size M-fine chụp hoài không hết thẻ thì tiếc gì, cái thói xuề xòa cũng vậy mà bung ra. Về sau thấy người ta rộ lên chụp phim, máy phim cũ nhập về bán nhộn nhịp, các loại máy cũ máy hư qua tay mấy anh thợ việt chụp lại được hết, lens mốc mấy anh lau cái được cái không, kệ chụp vẫn ra hình là đc. (more…)

Cà phê phố núi

Có lúc cuộc đời như bế tắc, tớ chịu không nổi nữa chuồn lên đây coi như là, chỉ để uống ly cà-phê sữa nóng, đúng quên đời luôn.

Chuyện máy gì lens gì

Hồi đó mọi người hay thấy thằng zoi đi đâu cũng lích kích cái túi nặng nặng bỏ máy bỏ lens, người ta tưởng nó dân chơi!

Chuyện hư xe

Bỗng nhiên có một ngày tớ ra đường chơi, ngày mà tớ không nghĩ mình sẽ xui đến vậy..

Xem thêm

 

Chào bạn,

Rất vui vì bạn đã kéo xuống và đọc tới tận đây mà không tắt đi giữa chừng. Tui là Zoi Ộp, dân Sài Gòn, làm freelancer, ế (nghĩa là single and still avaiable).

Tui đa hệ, có thể làm được nhiều việc trong mảng graphic design và multimedia.

Ngoài ra, tui là trai thẳng, mê cà phê, thích mấy đồ vintage retro hoài cổ. Tính tình dở hơi nóng lạnh, đa cảm sống nội tâm và tui nhắc lại, tui là trai thẳng, thậm chí biến thái.

Bạn nhìn vô cái thằng người tui thấy nhếch nhác lôi thôi chứ thật ra gu thiết kế tui ưng sạch sẽ gọn gàng, như cái trang bạn đang xem đây. Tui khoái mấy đồ monotone, minimalist, đơn giản là ngon lành, tui cũng mong cuộc sống đơn giản thôi, vậy dễ vui!

Tính tui cũng nhây nữa, ưa giỡn nhây; mà nãy giờ viết thiệt đó không giỡn đâu, thiệt!

Ở đây tui có một bản tự giới thiệu nghiêm túc hơn nè:

 

xem nghiêm túc